Ngạo Nghễ

Trên Blog có gì hay ?

Posts Tagged ‘Vũ Đông Hà’

Bác Hồ không phải là kẻ ham quyền cố vị

Posted by Ngạo Nghễ on 01/11/2010

Trong mục “Mỗi Ngày Một Điều Để Nhớ”, báo điện tử Bee chạy tít lớn: “Hồ Chí Minh không phải là kẻ ham quyền cố vị”. Mới đọc qua nhan đề đã thấy bực mình! Sao lại gọi vị cha già dân tộc, bác Hồ kính yêu của đảng một cách xấc xược như thế? Nếu không là Bác thì cũng là Chủ tịch, nếu không là Cố chủ tịch thì cũng là Ông. Viết như thế có khác gì cái nhan đề cũng cùng được đăng tải trên cùng trang báo “Nguyễn Đức Nghĩa không được về chịu tang cha”.

Chưa hết. Đảo mạng một vòng cũng chẳng thấy trong thời gian qua có tên phản động nào viết bài chê trách Bác là một kẻ ham quyền cố vị. Thế thì cớ gì lại lôi chuyện  “Hồ Chí Minh không phải là kẻ ham quyền cố vị”? Chi vậy!? Cứ tưởng tượng đọc một loạt tít lớn tương tự từ nội dung đến hình thức trên báo của đảng và nhà nước ta như sau:

Hồ Chí Minh không phải là người bán đứng Phan Bội Châu.
Phạm Văn Đồng không phải là người bán đứng Hoàng Sa, Trường Sa.
Nông Đức Mạnh không phải là con của Hồ Chí Minh.
Nông Đức Hải không có quan hệ gì với Nông Đức Mạnh.
Nông Đức Mạnh không phải là người âm mưu đưa con trai là Nông Đức Tuấn vào ghế Bí Thư Bắc Giang.
Nguyễn Tấn Dũng không phải là con của Nguyễn Chí Thanh.
Nguyễn Tấn Dũng không tham ô trong vụ Vinashin.
Nguyễn Chí Vịnh không phải là người của Trung Quốc.
Nguyễn Khánh Toàn không phải là người nhận hối hộ hàng trăn ngàn đô la từ Tổng công ty Dầu khí.
Nguyễn Khánh Toàn không phải là người đưa con trai Nguyễn Khánh Trọng vào Tổng cục Tình báo.
Nguyễn Khánh Trọng không phải là người nghiện hút.

Đặt nhan đề như thế chẳng khác gì tự nhiên đem lửa bỏ vào củi, gieo khói vào đầu nhân dân hiện đang trong tình trạng niềm tin vào lãnh đạo bị bốc hơi thê thảm.

Đọc tiếp »

Đăng trong Phiếm luận | Tagged: | 1 Comment »

Trong ta luôn có nhau

Posted by Ngạo Nghễ on 21/10/2010

Các bạn thân mến,

Mỗi công dân đúng ra đều có quyền và bổn phận biết rõ những gì đang xảy ra ngay trên đất nước của mình. Chúng ta có quyền và trách nhiệm tìm hiểu, ủng hộ hay phê bình hoặc góp ý cho mọi vấn đề liên quan đến vận mạng của dân tộc.

Tuy nhiên trên đất nước này tất cả những quyền và bổn phận đó đã phải đối diện với những cấm đoán và đe dọa:

Hàng loạt trang blog, web bị phá hoại.
Những hộp thư riêng của công dân Việt Nam bị đánh cắp.
Nhiều cá nhân bị công an đội lốt tin tặc tạo dựng dữ kiện và bôi nhọ đời tư.

Vào thế kỷ 21 này, vẫn còn một tập đoàn thiểu số muốn giữ đất nước Việt Nam trong màn đêm đen tối của bưng bít và thông tin một chiều. Để thực hiện mục tiêu đó, họ phải sử dụng đến những hành vi của những kẻ mà thế giới gọi là Tin Tặc.

Khi tất cả những biện pháp của Tin Tặc thất bại, khi mà trang blog này bị đánh sập thì nhiều trang blog khác mọc lên, khi mà một người bị bịt miệng thì nhiều người khác cất cao tiếng nói… những kẻ thủ ác xoay qua trò khủng bố:

Ra lệnh bắt giam khẩn cấp blogger Anhbasg.
Tiếp tục cầm tù blogger Điếu Cày với một tội danh mới vừa được dàn dựng – Một người đang ở trong tù mà lại bị kết tội “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCNVN”.

Sự việc này chứng minh một thực tế bi thảmở đất nước chúng ta hiện nay, tự do của mỗi người là một con cá nằm trên thớt. Những kẻ nắm quyền lực muốn bằm muốn chém bất cứ lúc nào, đối với bất kỳ ai, bất chấp mọi quy định pháp luật, quy ước phổ quát hay tiêu chuẩn tối thiểu về lương tâm và đạo đức con người.

Sự việc này cũng chứng minh rằngmọi kêu gọi sự tôn trọng công lý, nhân quyền từ đảng và nhà nước để trả tự do cho blogger Điếu Cày và Anhbasg đều vô nghĩa.

Quan trọng hơn cả làđối tượng chính mà đảng và nhà nước nhắm tới trong việc bắt giam Anhbasg và tiếp tục cầm tù anh Điếu Cày chính là cả cộng đồng blogger:

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính Trị | Tagged: | Leave a Comment »

Tại sao Chúng Ta phải bầu cho Chúng Ông?

Posted by Ngạo Nghễ on 06/06/2010

Sau phát súng lệnh đùng đùng của hai cụ tướng họ Đồng và họ Nguyễn về hiểm họa rừng đầu nguồn làm giật mình cả nước đang ngái ngủ, báo chí đảng nhà nước ta nhào theo bắn pháo bông đì đẹt. Các chúng ông đại biểu mọi ban ngành cũng leo lên xe ôm quá giang rầm rập đầu đường cuối ngõ, âu lo đến rách mồm và cháy micrô, dù rằng trong cung đình hậu thất thì “Năm qua ngài bán được mấy vạn mẫu đất rồi” như lão blogger buôn gió bán mây dấm dẳng trong câu chuyện nước Vệ. 

Được đâu vài tuần thì cửa hàng bán pháo thông báo hết hàng vì… con buôn tàu khựa cấm vận. Truyền thông ta bèn quay qua lai rai mấy anh lâm tặc cướp rừng, đốn cây, xí phần để từ tưng bừng khai trương qua âm thầm đóng cửa.

Sau thuở ban đầu lưu luyến ấy, chờ trên báo giấy đảng muốn đui con mắt, mò trên báo mạng nhà nước muốn cháy con chuột, chuyện rừng đầu nguồn như đã bốc hơi.

Cho đến hôm nay…

Đọc tiếp »

Đăng trong Phiếm luận | Tagged: | Leave a Comment »

Mùa Đất Khóc (5)

Posted by Ngạo Nghễ on 20/02/2010

Vũ Đông Hà

Tội ác lớn nhất của một chính phủ không hẳn là đốt sách, giết người hay làm cho đất nước trở nên nghèo khó, mà là làm cho cả một dân tộc oai hùng trở nên hèn nhát, ích kỷ và mê muội.

750 năm trước. Mười vạn hùng binh Mông Cổ vượt Lạng Sơn, tràn về Thăng Long. Vua Nhân Tông triệu tập bô lão, lấy quyết định của lòng dân nên hòa hay chiến. Hưng Đạo Vương gióng lên lời Hịch Tướng Sĩ nguyện phơi thân ngoài nội cỏ, da ngựa bọc thây. Phạm Ngũ Lão ngồi đan sọt nghĩ binh thư, âu lo vận nước. Trần Quốc Toản đem khí phách thêu vào ngọn cờ phá cường địch báo hoàng ân.

750 năm trước. Diên Hồng. Bình Than. Tây Kết. Hàm Tử. Chương Dương. Vườn không nhà trống. Tiếng đập cùng nhịp điệu của những con tim Đại Việt, vua cũng như thần cũng như dân, làm nên con sóng Bạch Đằng.

Đọc tiếp »

Đăng trong Quan điểm | Tagged: | Leave a Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.