Sau cuộc Hội thảo Quốc Tế về biển Đông, viên sứ Tàu Vương Hàn Lĩnh, thơ thẩn dạo bước gò Đống Đa tìm mãi không thấy đền Sầm Nghi Đống, định trở vế sứ quán Tàu thì may mắn thay gặp một mục đồng đang trên đuờng dắt trâu về nhà. Học giả Tàu mừng rỡ đón đầu thằng bé, hỏi:
- Cháu có biết đền thờ đức thái thú Sầm Nghi Đống ở đâu không?
Thằng bé chăn trâu trố mắt nhìn khách:
- Ông người nước nào mà nói tiếng Việt rành quá vậy?
- Ta người Trung quốc đây.
- À thì ra là chú Ba Tàu.
Viên sứ Tàu tức càn hông nhưng vì cần sự giúp đỡ nên cắn răng nén giận:
- Ừ! Cháu dẫn chú đến đó được không?
- Dạ, được chứ. Nhưng chú có họ hàng gì với viên thái thú Tàu này không?
- Chả họ hàng gì cả nhưng ta đọc sử, rất ngưỡng mộ Sầm tuớng công nên muốn thắp vài nén hương bái lạy vong linh ngài mà thôi.
- Sùy! Chú đọc sử nào kỳ cục quá vậy. Viên tướng Tàu này bị đại đế Quang Trung đánh cho một trận đến một mảnh giáp cũng không còn, ông có thấy 12 gò đất chôn hai chục vạn quân Thanh ở dưới chân ông không. Sầm Nghi Đống chạy tháo thân cũng không thoát, nhục quá phải tự tử ngay trên mảnh đất này.


















