Ngạo Nghễ

Trên Blog có gì hay ?

Posts Tagged ‘Ái Tử Bình Điền’

Sài Gòn hay Hồ Chí Minh ?‏

Posted by Ngạo Nghễ on 21/11/2010

Mời các bạn đọc bài luận văn của em học sinh ở VN tả về Sài Gòn …
Em này thật sự không có hỗn với ai hết đâu nhé.

Bé Việt hôm nay đi học về không được vui. Mẹ thấy thế hỏi bé bị cô la rầy hay bạn bè trêu chọc gì không. Bé trả lời :

- Con nộp bài cô giáo trả lại . Bắt phải về làm lại. Nếu không, sẽ không được điểm .
- Thế con viết gì nào hở bé con của mẹ ?
- Thì con viết thế này này…

Bà mẹ cầm tờ giấy đọc :

Chiều nay, bầu trời Sài Gòn đang nắng bỗng mây đen từ đâu kéo tới rồi mưa như trút nước xuống Sài Gòn . Người Sài Gòn hối hả tìm chổ trú mưa dưới những mái hiên nhà dọc hai bên đường …..

- Có gì sai hở con ?
- Ngay cả mẹ không biết sai gì ư ?
- Sai gì nào?
- Thì đấy … Cô bảo con phải thay thế tất cả các từ Sài Gòn là Hồ Chí Minh .
- Mẹ tưởng gì. Chỉ đơn giản vậy thôi à. Thì con cứ sửa lại cho đúng .

Ðứa bé mặt mày tiu nghỉu ngồi viết bài lại …
Sáng hôm sau, bé hớn hở, hân hoan chạy vào lớp khoe cô giáo bài viết đã được sửa. Cô giáo cầm đọc. Càng đọc, sắc mặt cô càng tím tái …..

Đọc tiếp »

Đăng trong Ha Ha Ha | Tagged: | Leave a Comment »

Văn chương

Posted by Ngạo Nghễ on 21/11/2010

Dạy học trò nhiều chi cho mệt hỉ, ý tưởng tụi nó “nai náng” thế này này!

Em hãy phân tích tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân:

Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng gà, lòng vịt … chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng mẹ.

Tả đường đến trường

Con đường từ nhà đến trường em dài 2 mét. Ra khỏi ngõ, em rẽ phải đi qua quán bà Xuân, rồi rẽ trái đến quán ông Vịnh là rẽ trái tiếp, đi thẳng là tới.

Tả người thầy em yêu quý nhất

thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. riêng em đứng nhìn theo cho đến khi thấy thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản

Tả chú thương binh:

“Gần nhà em có một chú thương binh, chú bị cụt đầu, sáng nào chú cũng đi qua nhà em ăn sáng…”

Tả con gà

Nhà em có 1 con gà. Nó là giống gà Đông Cảo. Nó to bằng con gà gi. Nó nặng từ 8-10 kg…”

( chả hiểu nó tả giống gà gì )

Đọc tiếp »

Đăng trong Ha Ha Ha | Tagged: | Leave a Comment »

Thần Chết

Posted by Ngạo Nghễ on 20/06/2010

Ninh vi Nam quỷ, bất vi Bắc vương…” (Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc) – Trần Bình Trọng

Câu trả lời ngạo nghễ kia đã tạt vào mặt lão một gáo nước lạnh, làm cho lão nhớ ra rằng trên đời này vẫn có những con người không hề sợ oai Thần Chết! Lão cay đắng nhận ra mình mới là người chiến bại.

17 -6 Kỷ niệm 80 năm ngày tang Yên Bái : Ngày Tử Thần kính cẩn đứng ghi tên !

Thần Chết, tức Tử Thần xưa nay vẫn là nỗi ám ảnh, lo sợ của đại đa số con người. Đông và Tây thuở giờ mang hai nền văn hóa khác biệt. Ai đó đã từng nói: “Đông là Đông và Tây là Tây”.

Nhưng theo tôi, Đông Tây vẫn có những cái thống nhất với nhau. Một trong những cái thống nhất đó là hình tượng Thần Chết. Tử Thần vẫn được Đông và Tây tượng trưng bằng một bộ xương khô, tay cầm lưỡi liềm. Quả là một hình tượng làm trẻ già lớn bé khắp nơi, tự cổ chí kim đều sợ hãi. Tôi cũng vậy, tôi cũng ớn cái lão ấy lắm. Cái lưỡi liềm ghê rợn trên tay lão lúc nào cũng như múa lên, chực chờ mà cắt phăng đi sinh mạng người ta! Sợ quá đi chớ !

Cái lão Thần Chết đáng sợ ẩn ẩn hiện hiện khắp mọi nơi, mọi lúc. Tuổi già ư ? Lão chẳng tha ai cả. Lão từ tốn ra tay, chậm chạp nhưng chắc chắn, từng người một.

Tai nạn ư ? Lão đột ngột vung lưỡi liềm, số nạn nhân của lão vô chừng, khi nhiều, khi ít.

Bệnh tật ư ? Lão hành hạ người ta chán chê rồi mới xuống tay. Chiến tranh, dịch bệnh, thiên tai ư ? Lão đắc ý vung tay lấy mạng người ta hàng loạt…

Đọc tiếp »

Đăng trong Lịch sử, Sự kiện | Tagged: | Leave a Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.