Theo tính toán của Bộ Công Thương, trong tổng giá trị kim ngạch nhập khẩu năm 2010 sắp qua, Việt Nam dành 10 tỷ trong hơn 80 tỷ đô la nhập khẩu để nhập các mặt hàng thuộc diện không khuyến khích. Mặt hàng diện “không khuyến khích” gồm những thứ không là nhu yếu phẩm của đời sống và sản xuất, chủ yếu là những thứ xài sang của nhà giàu, như ô tô, mỹ phẩm cao cấp v.v. Đáng ngạc nhiên là chúng ta đã nhập tới 264 triệu đô la trái cây là thứ hàng nước ta luôn có nguy cơ khủng hoảng thừa và cũng có nhiều thứ nổi tiếng ngon nhưng vẫn bị chê do sính đồ ngoại. Điều ấy có nghĩa là, tuy vẫn thuộc hạng nước nghèo nhưng dân ta vẫn quyết xài sang! “Dân ta” đây chắc chắn không phải mấy cô thợ may xanh xao ở Biên Hòa, Bình Dương mà là các vị đại gia lắm tiền nhiều của, trong số đó cũng không ít cơ quan nhà nước tiêu tiền chùa, với những ông sếp xắn tay áo xô nhà táng giấy. Nền kinh tế oằn lưng dưới gánh nặng nhập siêu, thứ bệnh trầm kha năm nào cũng được “cảnh báo” nhưng vẫn thưa thấy điểm dừng.
Cũng theo Bộ Công Thương, nhập siêu chủ yếu là mất cân đối mậu dịch với Trung Quốc. Cuộc chạy việt dã thương mại giữa ta và TQ bao giờ ta cũng lẽo đẽo phía sau. Khoảng cách hai bên ngày một xa ra và đến nay, xuất khẩu của họ sang ta đã lớn gấp ba lần ta sang họ. Kể từ năm, sáu năm nay, buôn bán giữa ta và Trung Quốc phát triển cực nhanh, nhưng phần thiệt luôn thuộc về ta. Hàng Trung Quốc thâm nhập không kiểm soát nổi, chèn ép hàng nội, thậm chí đẩy lùi cả hàng hóa của nhiều nước khác đã hoặc đang tìm cách có mặt ở thị trường nước ta. Riêng trong năm nay, ta phải bỏ ra 19 tỷ USD để mua hàng TQ, trong khi, chỉ thu về được 6,4 tỷ USD từ nước này. Nhập siêu là chảy máu ngoại tệ, là mất công ăn việc làm, là kém phần chủ động, là phụ thuộc vào nóng lạnh của kinh tế nước ngoài. Tỷ trọng nhập khẩu từ Trung Quốc chưa có biểu hiện hạ xuống thật sự gây choáng.


















Ngày 27.10, chính phủ Mỹ thông qua Cơ quan Phát triển Quốc tế Mỹ (USAID), đã công bố một dự án mới với chính phủ Việt Nam nhằm tiếp tục hỗ trợ Việt Nam gia tăng thương mại và đẩy mạnh hội nhập vào nền kinh tế toàn cầu.
Việc Chính phủ Mỹ không ngừng tác động khiến USD ngày càng “rẻ mạt” nhằm mục tiêu phát triển kinh tế đang vấp phải sự phản đối kịch liệt của giới phân tích toàn cầu.
Vietnamnet ngày 19/9/2010 đưa tin: “theo báo Sài Gòn tiếp thị… nhà máy điện diezen Cái Lân… đã nhập dây chuyền thiết bị có chất lượng, xuất xứ không đúng hợp đồng… toàn bộ thiết bị được nhà thầu cung cấp đã qua sử dụng… một số thiết bị đã hỏng hoặc han rỉ… Số thiết bị nói trên hầu hết sản xuất từ năm 1995-1996, trong đó có nhiều thiết bị do Trung Quốc chế tạo. Cơ quan chức năng đã làm rõ, toàn bộ thiệt bị chính của nhà máy được tháo dỡ từ một nhà máy điện đã được lắp đặt, sử dụng tại Trung Quốc… Hợp đồng xây dựng được ký từ năm 2003, theo dạng chìa khóa trao tay và năm 2007 đi vào hoạt động. Nhưng do thiết bị cũ, hỏng nên đến tháng 10/2009 nhà máy điện Cái Lân đã ngừng hoạt động, bị lỗ 62 tỷ đồng. Hiện nhà máy không còn có khả năng thanh toán trên 107 tỷ đồng và nợ trên 27 triệu USD đầu tư dự án…”


