Ngạo Nghễ

Trên Blog có gì hay ?

Archive for the ‘Giáo dục’ Category

Cha, con và chú chim sẻ

Posted by Ngạo Nghễ on 21/06/2010

Người con với sự nông nổi thường không hiểu hết tình yêu vô điều kiện của cha dành cho mình. Đây trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều đoạn phim ngắn xúc động và được chia sẻ nhiều trên Internet.

Người cha già hỏi đi hỏi lại chú chim trong vườn là gì khiến đứa con bực mình, đánh vần từng chữ “chim sẻ”. Người cha buồn bã, đưa cho con cuốn nhật ký về những ngày con là một đứa trẻ, người con đã lặp lại câu hỏi tới 21 lần nhưng ông vẫn hạnh phúc, ôm con trong lòng và kiên nhẫn trả lời 21 lần.

Đăng trong Giáo dục | Tagged: | Leave a Comment »

Giáo trình dạy sát sinh

Posted by Ngạo Nghễ on 01/05/2010

Sẽ lại có ông này bà nọ phê phán tôi viết những dòng này quá cay nghiệt hay cực đoan. Xin thưa, vậy các vị muốn tôi nói thế nào hay lại cái kiểu “dĩ hoà vi quý”, hoà cả làng. Bởi các vị làm như thế thì người dân phải nói như thế.

Nhà xuất bản Giáo dục, tôi xin nhấn mạnh Nhà xuất bản Giáo dục, mới đây cho ra mắt một cuốn sách dành cho trẻ em mà người dân không ngần ngại khi gọi cuốn sách đó là “giáo trình dạy sát sinh”. Đó là cuốn Từ điển tranh về các con vật.

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục | Tagged: | Leave a Comment »

Có đức mặc sức mà ăn

Posted by Ngạo Nghễ on 28/03/2010

Cái Tâm là gốc của thành công

Trong chúng ta ai cũng có một công việc trước hết để kiếm sống, sau là làm giàu. Có người thành công, có người thất bại. Có người rất hài lòng, có người bất mãn, có người coi đó chỉ là một bước tạm thời trong lúc “quá độ”. Và ai cũng mong muốn sẽ thành công. Nhưng mọi người đã làm việc ra sao? Kết quả thế nào?

Một chị giúp việc tốt bụng làm trong một gia đình ở Hà Nội đã 9 năm, chị được chủ nhà rất tin tưởng, thân thiết như ruột thịt. Ngoài mức lương luôn khá hơn những “đồng nghiệp” xung quanh một chút, chị còn được mua bảo hiểm xã hội để sau này về già có lương hưu.

Nhưng cũng ra Hà Nội làm giúp việc, một cô bé mới 16 tuổi đã giết chết chủ nhà một cách dã man nhằm cướp của, để rồi bây giờ nhận mức án 18 năm tù. Cha mẹ đau lòng, xã hội nhức nhối, và tương lai của cô sau này sẽ ra sao?

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục | Tagged: | Leave a Comment »

Đam mê của thanh niên là năng lượng sống của dân tộc

Posted by Ngạo Nghễ on 26/03/2010

Cuộc trò chuyện về  “Sự đam mê và niềm khát vọng của thanh niên” giữa Sinh Viên Việt Nam và Ts. Vũ Minh Khương  (Đại học Quốc gia Singapore)

Đam mê có vai trò gì trong sự trưởng thành của thanh niên?

Đam mê là cội nguồn tạo nên niềm vui sướng đích thực của mỗi con người. Vì vậy, nó vừa là nhu cầu khao khát vừa là động lực để mỗi người vươn tới với tất cả sức mạnh tiềm ẩn của mình. Với mỗi người, năng lực trí tuệ giúp có được một công danh tốt, năng lực cảm xúc giúp có được một cuộc sống hài hòa, còn lòng đam mê giúp để lại một di sản.

Theo đuổi niềm đam mê đến tận cùng giúp người ta nghe thấy tiếng reo vang cổ vũ từ những khó khăn thách thức đáng sợ trên chặng đường xa thẳm đầy chông gai, thấy vị ngọt ngào từ những thất bại cay đắng, và thấy hạnh phúc và may mắn từ sự nghiệt ngã của số phận.

Sự cao quí của một niềm đam mê được đo bằng giá trị nó tạo ra cho xã hội khi người ta theo đuổi nó đến tận cùng: Từ tìm tòi ra cách nấu một món ăn ngon đến vẽ một bức tranh đẹp; từ tạo ra sản phẩm làm người tiêu dùng hứng khởi đến khơi dậy lòng nhân ái sâu thẳm trong mỗi con người; từ chiến công làm đồng bào mình hãnh diện đến  nỗ lực hiến dâng cho một tương lai tươi sáng của đất nước.
Khơi dậy và làm bùng lên niềm đam mê cao quí tạo cho mỗi con người, đặc biệt là các bạn trẻ, không chỉ đánh thức nguồn năng lượng tiềm tàng, vô giá để vượt qua gian khó mà còn giúp họ cảm nhận được, thấy được chính mình trong những nét đẹp sâu thẳm của cuộc đời.

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục | Tagged: | Leave a Comment »

Từ chuyện người chèo bè nghĩ về lòng tự trọng của dân tộc

Posted by Ngạo Nghễ on 17/03/2010

Một doanh nghiệp không có lòng tự trọng sẽ không bao giờ làm nên thương hiệu. Bởi thiếu tự trọng, họ sẽ cho ra đời những sản phẩm của sự vô trách nhiệm. Và những sản phẩm như thế sẽ không bao giờ tồn tại lâu dài hay có khả năng chinh phục xã hội. Một dân tộc không có lòng tự trọng sẽ mãi mãi phụ thuộc như một thứ nô lệ vào dân tộc khác. Một dân tộc không có lòng tự trọng không có khả năng hiện thực hoá giấc mơ độc lập, tự do, văn minh và phồn thịnh của mình. Một dân tộc đánh mất lòng tự trọng trước sau sẽ dẫn đến mất nước mà lại không hề hay biết gì.

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục, Văn hóa | Tagged: | Leave a Comment »

Xin hãy cứu thế hệ chúng em

Posted by Ngạo Nghễ on 15/03/2010

Xin hãy cứu thế hệ chúng em, em và những người bạn của mình, hãy quan tâm đến chúng em bằng trái tim, bằng tấm lòng, hãy nhìn nhận sự trưởng thành của chúng em trên chính chúng em, chứ không phải trên những bảng thành tích của người lớn! Và nếu ở đâu đó, lúc nào đó có những bạn trẻ lầm lạc, thì thay vì coi đó là “con ghẻ” cần chối bỏ, xin nhà trường hãy mở rộng vòng tay, hãy chứng tỏ chức năng “giáo dục” của mình; xin bố mẹ hãy nhìn lại những gì mình đã dành cho con trước khi coi nó là “phế phẩm” của mình.

Trong bức thư này, em sẽ không thanh minh cho bản thân và thế hệ mình, 9x chúng em, về tất cả những điều khủng khiếp đã xảy ra, và mọi người đều đã chứng kiến. Em cũng không dùng những tấm gương, những bạn gái cùng trang lứa đã đạt được thành tích cao để biện minh – bởi mọi người sẽ đặt dấu hỏi: những cánh én nhỏ ấy liệu có làm nên mùa xuân? Nhưng nếu nói vậy, thì hãy thử đặt câu hỏi ngược lại đi: những hiện tượng xấu đó có đủ để nói lên một thế hệ hư hỏng, suy đồi???

Không, em nói về một vấn đề khác, hoàn toàn khác, vấn đề ai cũng đã biết rồi, nhưng vẫn như thế từ bao nhiêu năm qua.

Em là một nữ sinh cấp 3 ở Hà Nội, hiện đang học ở một trường thuộc top sau – khả năng của bản thân và tài chính gia đình không cho phép em chọn cho mình một trường cao hơn. Cũng nhờ vậy, ở đây, em được tiếp xúc với nhiều bạn bè ở nhiều nhóm khác nhau: có bạn học khá, có bạn học kém, thậm chí rất kém; có bạn nhà rất giàu và cũng có những bạn rất nghèo… Qua những gì mình đã trải nghiệm, em nhận ra rằng: Về bản chất, khi đã chơi với nhau, các bạn đều rất tốt. Vậy thì, điều gì đã làm cho hình ảnh của nữ sinh trở nên tồi tệ như vậy, trong con mắt báo chí và người lớn???

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục | Tagged: | Leave a Comment »

“Sự bất hiếu ngọt ngào”

Posted by Ngạo Nghễ on 08/03/2010

Nguyễn Quang Thiều

Có một sự thật là: tình thương yêu và hy sinh vô bờ của người mẹ cho những đứa con từ khi có loài người đến nay chẳng hề thay đổi, nhưng lòng hiếu thảo của những đứa con đối với mẹ mình càng ngày càng trở thành một nguy cơ trầm trọng.

Hai bộ phim hành động Mỹ nổi tiếng mà tôi xem đi xem lại nhiều lần là Godfather và American Gangster. Và trong cả hai bộ phim đầy cảnh bắn giết này có một câu chuyện luôn luôn làm tôi thực sự xúc động. Đó là tình yêu của hai ông trùm Mafia Mỹ đối với người mẹ của mình. Lòng hiếu thảo là một chiếc thước đo đạo đức có giá trị nhất. Đó cũng là phần nhân tính cuối cùng của con người mà nếu đánh mất thì con người không còn gì để nói nữa. Có lẽ vì ý nghĩa ấy mà những nhà làm phim Hollywood đã cố níu giữ lại cho xã hội một niềm tin cuối cùng về nhân tính con người. Bởi phần nhân tính này với nhiều yếu tố là phần nhân tính khó bị suy đồi nhất.

Lòng hiếu thảo là một chiếc thước đo đạo đức có giá trị nhất. Ảnh: vns.hnue.edu

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục, Văn hóa | Tagged: | Leave a Comment »

Minh triết 14 điều Phật dạy

Posted by Ngạo Nghễ on 21/02/2010

Thời gian gần đây, ở nhiều chùa, cả trong những tư thất thấy trên những bản in giấy và những bức trướng thêu nêu lên Mười bốn điều Phật dạy [1] (cũng có thể gọi là Mười bốn điều minh triết của Phật):

1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
2. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
3. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
8. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi vấp ngã
9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khoẻ, trí tuệ
11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
13. Khuyết điểm lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục, Suy Ngẫm, Văn hóa | Tagged: , | Leave a Comment »

Triết học và lịch sử

Posted by Ngạo Nghễ on 02/02/2010

(Bài giảng của giáo sư Hồ Ngọc Đại tại trường viết văn Nguyễn Du. Giáo sư đầu bạc trắng, áo trắng, quần trắng, giọng nói sang sảng, giọng điệu hài hước và thẳng thừng).

5 điều cơ bản của buổi học:
1. Sự tương quan giữa triết học và lịch sử.
2. Sự tồi tệ của nghị quyết và chính sách.
3. Sự cần thiết của mở rộng/ phá bỏ tư duy cũ.
4. Phát hiện lớn nhất của con người là Công Nghệ Sinh Đẻ.
5. Ta tạo ra chính mình.

Tôi xin nói ngay là, tôi nói điều tôi nói, còn tiếp nhận hay không là việc của các anh các chị.
Thơ dù đề là “Vô đề/ Không đề” thì vẫn cứ là có đề. Vậy hôm nay bài giảng của tôi có đầu đề là “Triết học và lịch sử”.
Có hai vấn đề tôi cho là cơ bản nhất trong các vấn đề cơ bản: triết học và lịch sử. Xin nhớ cho rằng, chúng ta không mày mò điều mà nhân loại đã đi qua. Ta sinh ra thế giới đã có sẵn, anh buộc phải chấp nhận những điều có sẵn đó. Và ta phải chịu quá nhiều sức ép. Dưới những sức ép không gì cưỡng lại đó, ta cứ ngỡ là mình được tự do.

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục | Tagged: | Leave a Comment »

Hội trí thức Meirokusha và tư tưởng khai sáng ở Nhật Bản

Posted by Ngạo Nghễ on 12/12/2009

Vĩnh Sính – University of Alberta (Canada)

Thân tặng những tâm hồn luôn thao thức và nao nức vươn lên

Cao trào khai sáng (Anh: enlightenment, Đức: Aufklärung) ở Âu châu tuy đã bắt đầu từ cuối thế kỷ XVII, nhưng phải chừng một thế kỷ sau, khi tác phẩm Trả lời câu hỏi: Khai sáng là gì? (1784) của Immanuel Kant ra đời, danh từ này mới trở thành một thuật ngữ có chỗ đứng hẳn hoi trong ngôn ngữ triết học và lịch sử tư tưởng.

Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục | Tagged: | Leave a Comment »

Giáo dục -Nguyên nhân đích thực: bẩn thỉu và đớn hèn

Posted by Ngạo Nghễ on 22/11/2009

Nghệ nhân huyện Quỳnh-batkhuatho

Tôi theo dõi những cuộc trao đổi, tranh luận, hiến kế cho ngành giáo dục trong vòng 20 năm nay. Có rất nhiều ý kiến tâm huyết và xác đáng, nhưng cho tới tận năm 2009 này, giáo dục nước ta vẫn trong tình trạng bí bét. Tại sao vậy?

Theo tôi, tại vì chúng ta vẫn né tránh, vẫn chưa đủ dũng cảm để nói ra cái nguyên nhân đích thực làm cho ngành giáo dục lụn bại. Về yếu kém của ngành giáo dục, mọi người đã chỉ ra các nguyên nhân. Đại đa số các nguyên nhân đều có lý, nhưng chúng ta hay nhắc đến những nguyên nhân sạch sẽ và sang trọng như: bệnh thành tích hay chương trình quá nặng, quá tải đối với học sinh.

Hai nguyên nhân này đều đúng, nhưng chúng không phải là nguyên nhân chính làm hỏng ngành giáo dục. Nguyên nhân chính làm cho giáo dục nước ta không khá lên được là bẩn thỉu và đớn hèn: Đó là việc những người có chức, có quyền ăn tiền trong việc nhận giáo viên mới và chuyển đổi giáo viên từ vùng này qua vùng khác. Đọc tiếp »

Đăng trong Giáo dục | Tagged: | Leave a Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.