Ngạo Nghễ

Trên Blog có gì hay ?

Archive for the ‘Chuyện Saigon’ Category

Ma nhập quỷ ám

Posted by Ngạo Nghễ on 23/05/2010

Ba Thợ Hồ cầm một bọc thuốc xà vào bàn- và đỗ bọc thuốc ra lẫm bẫm nói “Cái nầy là Rumex- còn gọi là thuốc con voi chuyên trị đau đầu cảm cúm sản xuất trước năm 1975- Cái nầy là Tilenol chuyên trị nhức đầu sản xuất từ Mỹ năm 1970- Còn cái nầy là xuyên tâm liên “chuyên trị bá bệnh” sản xuất thời bao cấp.

Anh em trong bàn ai nấy đều ngạc nhiên trước thái độ của Ba Thợ hồ- Ủa sao toàn thuốc quá date đem đi vậy cha nội ? Có cả xuyên tâm liên nữa à- Tính đầu độc ai hả ? Ba Thợ hồ làm mặt nghiêm và chậm rãi trả lời- Tui định đem ra bưu điện gởi ra tổng cục đường bộ VN và gởi luôn cho bộ trưởng Bộ giao thông vận tải Hồ Nghĩa Dũng. Anh em trong bàn há hốc miệng vì ngạc nhiên- Để làm gì ? nhiều người hỏi- Ba Thợ hồ: Để trị bệnh đau đầu cho mấy ông lãnh đạo của Tổng cục đường bộ và kể cả Bộ trưởng về sáng kiến thu phí bảo trì đường xá qua xăng dầu với giá 1.000 đồng/lít. Tới đây thì mọi người hiểu ra cười ngất- Ba Thợ hồ ức quá hỏi lý do tại sao cả bàn cười anh- Vì theo lý lẻ của anh chỉ khi nào ông Tổng cục trưởng tổng cục đường bộ và cán bộ lãnh đạo của Tổng cục nầy uống thuốc quá date được- tức là bị đau đầu không trị được- nói cách khác là sắp điên đến nơi mới có tối kiến như thế.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chuyện Saigon | Tagged: | Leave a Comment »

Món quà vô giá

Posted by Ngạo Nghễ on 17/04/2010

Trên con đường Sài Gòn đông đúc này, tôi vô tình bắt gặp một ánh mắt một nét mặt khiến lòng xao xuyến mãi. Một người đàn ông cũng chạc tuổi cha mình, đang lê những bước chầm chậm, đẩy một chiếc xe lam đầy vỏ dừa. Có lẽ cảnh tưởng đó không mấy là xa lạ giữa chốn Sài Gòn nơi mà mọi số phận đều hiện hữu.

Nhưng không hiểu sao nó lại mang lại cho tôi một cảm xúc lạ. Bác nhìn xuống vỉa hè rồi miệng nở nụ cười tươi. Tôi không hình dung được, trong những tấm ảnh nào là con ếch, nào là con gấu kia, điều gì làm bác cảm thấy thú vị đến thế. Khi mà bác mãi ngắm nhìn chúng, giọng một ai đó la lớn từ phía sau “Có chạy nhanh lên không, đường thì đông sao còn đậu xe bên đường nữa”. Giọng càng chua cay hơn khi chất giọng một người trẻ tuổi đi la một người trung tuổi: “Người gì mà không có ý thức gì cả vậy?”.

Bác luống cuống vội vàng xích xe lên lề đường rồi chạy tới chỗ bán tranh. Bác cầm tấm hình trên tay, lấy tay áo thấm đẫm mồ hôi của mình ra lau nó và mỉm cười. Đưa túi ra rồi bác đếm từng đồng để trả người ta, đứng cạnh bác tôi nghe thấy một âm thanh gì đó thật nhẹ nhàng “Chắc nó sẽ thích lắm đây”… Rồi bóng dáng ấy với tiếng xe kẽo kẹt dần đi xa tôi…

Đọc tiếp »

Đăng trong Chuyện Saigon | Tagged: | Leave a Comment »

Y đức ở đâu?

Posted by Ngạo Nghễ on 09/04/2010

Hôm qua, tự nhiên Ba Thợ hồ đưa ra một nhận định đầy triết lý: “Nghĩ cho cùng làm nghề nào thì ăn cái nấy, ông bà mình từng nói “Thợ may ăn vải, thợ hồ ăn niêm”- Vấn đề hậu quả cái “ăn” của mình để lại như thế nào thôi.

Vài ba anh không rành nghề thợ hồ, hỏi anh “ăn niêm” là cái gì? Anh trả lời là thợ hồ có gì mà ăn, xi măng, sắt, thép thầu nó ăn hết, phần còn lại của phu hồ là mấy miếng gỗ nhỏ nhỏ được dùng để niêm cho chặc “cốt pha” để cho cứng cho chắc bê  tông. Tư hưu trí hỏi: Sao tự dưng  hôm nay anh cất giọng nam ai chán chường thế? Được dịp, Ba Thợ hồ “trải lòng” liền. Thì chuyện mấy ông bác sĩ ăn chiết khấu hoa hồng mua thuốc, kê toa thuốc rất cao thông qua  sự liên kết móc ngoặc với các nhà thuốc, các trình dược viên đó. Cụ thể là trường hợp công ty dược phẩm Shering Plough thuộc tập  đoàn dược của Mỹ có văn phòng tại TP mình nè, đã chiết khấu hoa hồng cao ngất ngưỡng đối với sản phẩm kê đơn. Chỉ với 2 loại  thuốc đặc trị viêm gan P.50 và P.80, mỗi tháng, có bác sĩ được chiếc khấu tới 500 triệu đồng.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chuyện Saigon | Tagged: | Leave a Comment »

Tính toán từng tấc đất

Posted by Ngạo Nghễ on 07/03/2010

Thưa bà con, Ba Thợ hồ kể với Hai Sàigòn: Thằng cháu nội tui nó hỏi:” cô giáo nó dạy đất nước ta rừng vàng biển bạc- Vậy sao lúc nào cũng nghe ông nội nói là đất nước ta còn nghèo phải tiết kiệm để phát triển đất nước “- Tui cà lăm luôn với thằng cháu nội- Tư Hưu trí chen vào thì nói thực với nó là hiện nay biển bạc đang có tranh chấp còn rừng vàng thì đem cho người nước ngoài thuê hết rồi- Nên đất nước ta còn nghèo dài dài- Phải “thắt lưng buộc bụng mà sống”.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chuyện Saigon, Thời sự | Tagged: | Leave a Comment »

Nước mắt bà bán xôi

Posted by Ngạo Nghễ on 07/03/2010

Hồng Văn

Bà bán xôi lề đường gần cơ quan tôi sáng hôm nọ bị trật tự đô thị của phường phạt 75.000 đồng. Mắt rơi lệ, bà bảo bán 3-4 bữa sáng mới kiếm đủ số tiền đóng phạt. Cạnh đó, bà già bán cà phê vỉa hè cũng bị phạt tương tự.
 
Chuyện bà bán xôi hay bà bán cà phê vỉa hè, về mặt đạo đức, họ là dân nghèo, buôn gánh bán bưng kiếm sống nên dễ đọng lòng trắc ẩn của số đông, như tôi chẳng hạn. Nhưng ở khía cạnh pháp luật hay chính quyền thì họ vi phạm trật tự an toàn giao thông đô thị, lấn chiếm lòng lề đường làm nơi buôn bán và thử hỏi, nếu ai cũng ra lấy lề đường làm nơi buôn bán và không ai phạt thì thành phố này sẽ đi về đâu?
 

Đăng trong Chuyện Saigon | Tagged: | Leave a Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.